Mị Châu nhẹ dạ, lại thực lòng yêu thương, tin tưởng chồng, ngây thơ lấy nỏ cho hắn xem, còn giảng giải cho hắn cấu tạo và cách sử dụng nỏ thần. trở về nước, làm một cái nỏ y hệt rồi quay lại Âu Lạc, nhân lúc An Dương Vương và Mị Châu đã say, lẻn vào đánh tráo. Đá trên sông Đà, dưới ngòi bút biến hóa thần tình của Nguyễn Tuân, đã trở thành đội quân liều lĩnh, hung hãn "xô ra định níu thuyền lôi vào tập #ChâuThâm #ZhouShen #周深Từ weibo của Châu Thâm, ngày 25/7/2020:"Bài hát này, cuối cùng, cũng thuộc về tôi rồi.""Trước đây khi nghĩ đến ngày này, tôi cứ Hóa thân thành nhân vật Cám để kể lại truyện cổ tích Tấm Cám; Mị Châu hóa ra đã trở thành con gái của Long Vương. Cả nàng và Trọng Thủy đều bất ngờ vì không nghĩ được gặp nhau trong hoàn cảnh này. Trọng Thủy nghẹn ngào thống thiết cầu xin nàng tha tội. Tưởng tượng và viết tiếp đoạn kết cho những câu chuyện sau: Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy - Bài tập làm văn số 2 lớp 10. Mị Châu sau khi chết hóa thành ngọc thạch sáng lấp lánh. Người dân tương truyền rằng nếu lấy ngọc và rửa nước giếng thị ngọc sẽ sáng. Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành Mị Công Tử - Lâm Uyển Du Mị hậu hí lãnh hoàng - Sở Thanh Mịch ái truy hoan - Sugar (Thư Cách) Miễn cưỡng tiểu yêu tinh, Vương gia! Ta lại muốn ở trên ngươi - Thiên Sử Luyến Phàm Miệng Độc Thành Đôi - Dung Quang Minh châu ám đầu - Sugar mISg8J. Hóa thân Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng ThủyĐóng vai nhân vật Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng ThủyĐóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy vừa được sưu tập và xin gửi tới bạn đọc cùng tham khảo. Mong rằng qua bài viết này các bạn có thêm tài liệu để học tập và xây dựng bài viết cho mình nhé. Mời các bạn cùng tham khảo chi tiết và tải về tại đây ra, đã thành lập group chia sẻ tài liệu học tập THPT miễn phí trên Facebook Tài liệu học tập lớp 10. Mời các bạn học sinh tham gia nhóm, để có thể nhận được những tài liệu mới thân thành nhân vật Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng ThủyTôi là Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương. Được vua cha yêu thương hết mực nhưng tôi cũng gieo vạ lớn cho cha và đất nước vì nhẹ dạ và ngây thơ tin người. Câu chuyện của tôi là một bài học đắt giá để người đời soi vào, lấy đó làm lòi răn về sự cảnh giác. Cho đến tận bây giò cái cảm giác đau đớn vì bị phản bội vẫn còn âm ỉ trong khi giúp cha tôi xây thành cổ Loa, thần Kim Quy cho cha tôi một cái móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết hàng ngàn quân địch. Cha tôi chọn trong đám gia thần được một người làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho Lỗ làm chiếc nỏ thần. Lỗ gắng sức trong nhiều ngày mới xong. Chiếc nỏ rất lớn và rất cứng, khác hẳn với những nỏ thường, phải tay lực sĩ mới giương nôi. Cha quý chiếc nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng treo gần chỗ bấy giờ Triệu Đà chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, nhưng vì cha tôi có nỏ thần, quân Nam Hải bị giết hại rất nhiều nên Đà đành cố thủ đợi chờ thòi cơ. Triệu Đà thấy dùng binh không được, bèn xin giảng hòa với cha tôi, sai con trai là Trọng Thuỷ sang cầu thân, nhưng chủ ý là tìm cách phá chiếc nỏ thần. Điều này thì về sau, khi quân đà kéo sang và nỏ thần không còn hiệu nghiệm, cùng cha bỏ trông tôi mới vỡ lẽ. Trong những ngày đi lại để giả kết tình hoà hiếu, Trọng Thuỷ gặp tôi. Lúc bấy giờ tôi là một cô gái mới lớn, một thiếu nữ mày ngài, mắt phượng. Trọng Thuỷ đem lòng yêu tôi, tôi dần dần cũng xiêu lòng. Và dần trở nên thân thiết, không còn chỗ nào trong Loa thành mà tôi không dẫn chàng đến xem. Cha tôi không nghi kỵ gì cả. Thấy đôi trẻ thương yêu nhau, vua liền gả tôi cho Trọng Thuỷ. Chàng cùng chung sống trong cung điện với tôi. Một đêm trăng sao vằng vặc, trong câu chuyện tỉ tê, Trọng Thuỷ hỏi Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được? Tôi vô tư đáp- Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn quân địch, như thế còn có kẻ nào đánh nổi được?Chàng ngỏ ý muốn xem chiếc nỏ. Tôi không ngần ngại, ngây thơ chạy ngay vào chỗ nằm của cha, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem, lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thủy cách bắn. Trọng Thủy chăm chú nghe, chăm chú nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu, rồi đưa cho tôi cất đó, Trọng Thủy xin phép cha tôi về Nam Hải, Trọng Thủy thuật lại cho Triệu Đà biết về chiếc nỏ thần. Đà sai một gia nhân chuyên làm nỏ, chế một chiếc lẫy nỏ giống hệt của An Dương Vương. Lẫy giả làm xong, Trọng Thủy giấu vào trong áo, lại trở sang Âu Lạc. Thừa lúc bố tôi không để ý, Trọng Thủy đánh tráo ăn cắp nỏ Thủy lấy cớ "nghĩa mẹ cha không thể dứt bỏ" nói dối về phương Bắc thăm cha. Tôi buồn rầu lặng thinh, Trọng Thủy nói tiếp Bây giò đôi ta sắp phải xa nhau, không biết đến bao giở gặp lại! Nếu chẳng may xảy ra binh đao, biết đâu mà tìm?Tôi tin lời chàng ngay, lòng đau đớn nói- Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp sẽ rắc lông ngỗng ở ngã ba đường, chàng cứ chạy theo dấu lông ngỗng mà đất Nam Hải, Trọng Thủy đưa cái móng rùa vàng cho cha. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang đánh Âu Lạc. Nghe tin bao, cha cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Đến khi quân giặc đã đến sát chân thành, cha sai đem nỏ thần ra bắn thì không thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa thành, ùa vào. Cha vội lên ngựa, để tôi ngồi sau lưng, phi thoát ra cửa sau lưng cha, tôi bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc chạy luôn mấy ngày đêm đến Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần đến. Không còn lối nào chạy, cha liền hướng ra biển, khấn thần Kim Quy phù hộ cho mình. Cha vừa khấn xong thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy xuất hiện, bảo cha rằng- Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!Cha tỉnh ngộ, tôi cũng đau đớn hiểu ra sự tình, nguyện sinh nhận cái chết để chuộc lỗi lầm khủng khiếp mà mình đã gây ra. Tuy vậy lòng tôi không khỏi ân hận. Tôi tự trách mình đã gây ra cảnh mất nước, trách Trọng Thủy lợi dụng tình yêu của câu chuyện của chính mình, tôi khuyên các bạn lúc yêu đừng nên mù quáng mà đánh mất chính mình, đừng để sai lầm của mình mà tạo ra sự mất mát và đau khổ của người khác. Tôi cố gắng làm những việc tốt để mong bù lại tội lỗi mà mình đã gây đây vừa giới thiệu tới bạn đọc Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy. Mong rằng qua bài viết này các bạn có thêm tài liệu để học tập môn Ngữ văn lớp 10 nhé. Mời các bạn cùng tham khảo thêm các môn Toán lớp 10, Tiếng Anh lớp 10, đề thi học kì 1 lớp 10, đề thi học kì 2 lớp 10... Mở bàiLà một người con gái có tính tình hiền thục, đoan trang, nết na, thùy mị lại có gương mặt sắc nước hương trời. Tôi – Mị Châu là con gái yêu quý của vua hùng An Dương Vương. Vì ngây thơ trong sáng không biết được âm mưu thâm độc của kẻ thù nên tôi đã bị người lừa dối, phạm vào tội hại cha bán nước. Đối với tôi đó là một bài học để đời và khiến tôi vô cùng ân đang xem Hãy tưởng tượng mình là mị châu, kể lại câu chuyện nỏ thầnHóa thân thành Mị Châu kể lại chuyện Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng ThủyThân bàiCha tôi là một vị vua có tấm lòng yêu nước, thương dân. Ông tìm ra mọi cách để bảo vệ cho đất nước, giữ cho mọi người dân có cuộc sống bình yên. Vì thế, ông đã quyết định xây thành ở đất Việt Thường. Nhưng chẳng hiểu sao, khi cha tôi cho người đắp đất đến đâu thì lở đến đấy, xây mãi không thành. Do vậy, tôi quyết định lập đàn cầu xin thần linh giúp đỡ. Cuối cùng có một con rùa vàng từ phương đông tìm đến xưng là thần Kim Quy, thông rõ việc trời đất đã ở lại và giúp cha tôi xây thành. Nữa tháng sau, một ngôi thành kiên cố, tráng lệ đã sừng sững đứng giữa đất trời trong niềm vui sướng ngập tràn của vua quan và dân chúng. Ba năm sau, rùa vàng từ giã hoàng cung. Trước khi ra về, Thần Kim Quy đã tặng cho cha tôi một cái móng vuốt bảo cha tôi làm lẫy nỏ. Hể giặc đến, cứ lấy nhằm vào quân giặc mà bắn thì vận nước sẽ đặng dài lâu. Vua sai Cao Lỗ người làm nỏ giỏi nhất Loa Thành làm một cái nỏ lớn rồi lấy vuốt rùa làm bao lâu, Triệu Đà sang xâm lược nước nam. Vua cha tôi đã có dịp sử dụng chiếc “linh quang kim quy” thần cơ mà rùa vàng ban tặng. Thật vậy, chiếc nỏ thần đã phát huy công dụng một cách thần kì. Chỉ cần một phát bắn ra là hàng vạn quân địch ngã xuống. Nước ta thắng lớn và mở hội ăn mừng. Triệu Đà thua tâm phục khẩu phục và phải xin cầu hòa. Cha tôi đã nhận lời cầu hòa. Có lẽ đó là một sai lầm to lớn trong cuộc đời thời gian sau Triệu Đà cho người sang cầu hôn tôi cho con trai là Trọng Thủy. Với vẻ điển trai của chàng và sự thu hút mãnh liệt, chàng đã khiến tôi siêu lòng ngay lần đầu gặp gỡ mà lòng chẳng chút nghi ngờ. Cha tôi cũng thế, ông chủ quan nhận lời cầu hôn của địch. Không những vậy, ông còn cho kẻ thù vào nhà ở rể chẳng khác nào “nuôi ong tay áo” mà chẳng hề hay một thời gian sống bên nhau tôi nhận ra tôi yêu và tin tưởng chàng tuyệt đối và chàng cũng vậy. Tôi cảm nhận được sự yêu thương qua từng câu nói, hành động của chàng. Vào một đêm nọ khi đang ngắm hoa ở ngự hoa viên, chàng khe khẽ hỏi tôi về chuyện lúc trước. Vì sau cha lại có thể thắng lớn trong tích tắc như vậy? Không một chút hoài nghi, tôi kể lại tường tận câu chuyện cho người chồng yêu hiểu. Rồi sau đó chàng bảo chưa thỏa sự tò mò và ngỏ lời muốn xem trộm nỏ thần. Xem chàng là người nhà nên tôi đã lén cha dẫn chàng vào nơi cất giấu nỏ. Xem xong tôi cùng chàng về phòng và không biết chuyện gì xảy thêm Hòn Đá Đóng Rong Vì Dòng Nước Chảy, Hòn Đá Đóng Rong Vì Dòng NướcVài ngày sau bỗng Trọng Thủy đến bên tôi và bảo rằng “Tình vợ chồng không thể lãng quên, nghĩa mẹ cha không thể vứt bỏ ta. Nay về phương bắc thăm cha, nếu mai hai nước bất hòa, Bắc Nam cách biệt ta tìm nàng lấy gì mà làm dấu?”. Tôi nghẹn ngào đáp rằng “Thiếp phận nữ nhi, nếu gặp cảnh cách biệt thì đau xót khôn nguôi. Thiếp có tấm áo choàng lông ngỗng thường mặc trên người, đi đến đâu thiếp sẽ bứt lông ngỗng rắc ở ngã ba đường làm dấu, ta sẽ cứu được nhau”.Vừa sáng hôm sau Trọng Thủy về nước. Tôi ở nhà chờ tin, chờ chồng thì mãi không thấy về nhưng quân giặc thì đã kéo đến. Cha tôi vì chủ quan đã có nỏ thần nên đã thản nhiên ngồi đánh cờ, không lo giặc đến. Đến khi lấy nỏ ra, dường như chiếc nỏ thần đã mất đi công dụng. Ông không kịp trở tay và chẳng làm được gì khác ngoài việc bảo toàn tính mạng. Cha tôi phải ngậm ngùi nhìn cảnh nước mất nhà tan mà bỏ trốn. Dù thế cha tôi cũng không quên con gái yêu của mình. Cha đã đặt tôi lên lưng ngựa phía sau ông rồi chạy mãi về phía Nam. Đến đường cùng không còn cách thoát thân, cha tôi xin cầu cứu rùa vàng. Rùa hiện lên bảo”Kẻ ngồi sau lưng ngươi là giặc”. Cha tôi nghe vậy liền rút kiếm toan chém đầu tôi vì quá tức khi chết tôi khấn rằng “Thiếp là phận con gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha chết đi sẽ thành cát bụi. Còn nếu một lòng trung hiếu mà bị người đời lừa dối thì chết đi sẽ biến thành ngọc châu để rửa sạch nỗi nhục thù”. Vậy là tôi đã ra đi trong sự uất hận và tự trách bản thân mình vì nhầm tưởng giặt là bạn. Tôi hối hận vì không nghĩ ra được Trọng Thủy đã tráo nỏ thần. Tôi không nhận ra câu nói ẩn ý của hắn trước khi về nước. Giờ đây, khi mà bi kịch ập đến tôi mới muộn màng nhận khi tôi chết, máu tôi chảy xuống biển, trai ăn phải biến thành hạt châu. Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng tìm đến xác tôi đem về Loa Thành mai táng. Xương tôi hóa thành ngọc thạch. Không lâu sau, vì thương nhớ tôi Trọng Thủy đã gieo mình xuống giếng vì thấy bóng tôi. Về sau, người đời đã lấy ngọc châu ở biển đem rửa với nước giếng thì thấy ngọc càng sáng. Điều đó chứng minh tôi trong sáng và tình yêu nghiệt ngã của tôi và chàng. Lẽ ra chúng tôi sẽ có mối tình đẹp nếu không phải chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Là người phụ nữ nhưng tôi đã gánh chịu những đau đớn của cảnh nước mất nhà tan và tình yêu tan vỡ. Đó là cái giá quá đắt dành cho đất nước tôi và đất nước vì sự ngây thơ của bàiTừ câu chuyện đau lòng của tôi, tôi khuyên các bạn nên đề cao cảnh giác với các thế lực thù địch luôn hâm he nước ta. Ta phải cố gắng luôn luôn sẵn sàng để chiến đấu, không để cảnh lầm than phải xảy ra thêm một lần nào nữa. Vì chiến tranh đã làm cuộc sống của mọi người phải lầm thang đau khổ. Đó cũng là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi người dân chúng ta đối với đất nước.…Các bạn vừa tham khảo xong bài văn mẫu với đề bài Hóa thân thành Mị Châu kể lại chuyện Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy. Chúc các bạn học tốt và đạt điểm cao với đề hóa thân thành Mị Châu này nhé! Ngày đăng 13/10/2021, 0105 BÀI SÁNG TẠO, LỜI VĂN TRONG SÁNG, PHÙ HỢP MỌI YÊU CẦU ĐỀ, PHÙ HỢP CỐT TRUYÊN, PHÙ HỢP THUẦN PHONG MĨ TỤC, LÀ TÀI LIỆU THAM KHẢO HAY CHO CÁC BẠN ĐANG CÓ NHU CẦU HỌC VĂN, LUYỆN TẬP TÓM TẮT VĂN BẢN TỰ SỰ, HÓA THÂN Trời đêm Khác với vẻ nhộn nhịp ban ngày, kinh thành Cổ Loa dát màu vàng huyền ảo ánh trăng Một đêm tịch mịch trôi qua! Mới xa Trọng Thuỷ ngày mà lịng tơi nhớ chàng khơn ngi, khơng biết nơi phương Bắc xa xơi, chàng có nhớ đến Mị Châu tơi chăng? Tơi cịn nhớ, dạo ấy, vua cha An Dương Vương vừa xây xong thành Cổ Loa, Rùa Vàng trước từ biệt tháo vuốt tặng cha Nhờ Cao Lỗ, vua cha chế tạo thành công nỏ thần, bắn giết trăm Lúc giờ, quân Triệu Đà sang xâm lược, nhờ có nỏ thần, vua cha An Dương Vương thắng trận Sau khơng lâu, Triệu Đà sang cầu hồ ngỏ ý muốn kết tình giao hảo với đất nước Âu Lạc nên muốn cầu hôn cho Trọng Thuỷ Bởi đất nước vừa yên ổn không lâu, lại gặp nạn binh đao, dù thắng trận thương vong nhiều vô số Nếu tiếp tục chiến, vua cha e sinh linh đồ thán, thần dân hai nước máu chảy đầu rơi Thêm vào thái độ thành khẩn Triệu Đà phong thái, tài Trọng Thuỷ, cha đồng ý Bản thân tơi phận gái, gật đầu “cha mẹ đặt đâu, ngồi đó” Những ngày tháng sau đó, Trọng Thuỷ ln ân cần, dịu dàng Tôi cảm nhận chân thành quan tâm chàng dành cho Mỗi ngày, chàng dành thời gian đem kể cho nghe đất nước chàng Dù Bắc Nam nhiều khác biệt, chàng không bày tỏ độ khinh mà ln tìm tịi, học hỏi điều hay, điều mẻ đất nước Âu Lạc Tôi dần cảm mến chàng, từ hai người xa lạ buộc phải kết hôn, trái tim lỡ nhịp tự phút Tơi cảm thấy thật may mắn sống cảnh thái bình, chàng yêu thương Dù bận rộn giúp vua cha giải nhiều vụ, chàng dành khoảng thời gian cố định để dạo khắp nơi kinh thành Cổ Loa Kinh thành Cổ Loa với đỗi quen thuộc bên cạnh chàng viên gạch dường chắn hơn, hoa vườn đẹp hơn, tiếng chim hót hay hơn, giếng nước suốt vô Một hôm, ngang phịng bí mật, chàng hỏi tơi - Phịng có nhiều lính canh thế? Made by me Tơi đáp - Đó phịng bí mật, ngoại trừ vua cha thiếp không vào - Căn phịng bí mật? Có phải phịng chứa đựng vũ khí bí mật chăng? Tơi mỉm cười nhìn gương mặt đầy hiếu kì chàng, ánh mắt chàng sáng tựa sao, tơi trả lời - Đúng vậy, khơng giấu chàng, nới cất giữ nỏ thần – vũ khí bí mật đất nước Âu Lạc - Nỏ thần? Có phải nỏ làm từ vuốt Rùa Vàng mà cha nàng dùng đánh bại cha ta dạo trước hay không? - Đúng Tôi kể cho chàng nghe câu chuyện xây thành, chế nỏ vua cha Chàng vừa ngưỡng mộ vừa kính phục tài năng, lịng dân nước vua cha Lịng tơi cảm thấy vô ấm áp Chàng thế, khiêm tốn lễ phép, dù vua cha người thắng trận chưa nghe chàng than trách câu Khi nhắc đến vua cha, chàng thể tơn kính Chàng bảo tơi - Ta thật muốn nỏ thần trông nào? Nếu làm chiếc, ta khơng làm thứ hai? Có phải cấu tạo nỏ phức tạp hay không? - Đây bí mật quốc gia, thần thiếp khơng rõ, biết nỏ vật linh thiêng nên vua cha sai người canh giữ cẩn mật - Ta thật hiếu kì, nàng cho ta xem nỏ thần lần không? Tôi phân vân, vua cha dặn khơng để vào Nhưng nhìn ánh mắt mong đợi chàng, thật không nỡ Trọng Thuỷ dường đọc suy nghĩ tôi, chàng nói - Ta nàng vợ chồng, lẽ nàng không tin tưởng ta sao? Phải, vợ chồng, phu xướng phụ tuỳ, chàng dù đến với khơng tình u hai trái tim chung nhịp Tại tơi lại Made by me giấu chàng? Nhưng bên tai tơi cịn văng vẳng lời vua cha Lịng tơi lại băn khoăn - Thiếp, thiếp… - Chẳng giấu nàng, đất nước ta có người giỏi chế tạo loại nỏ, biết đâu, sau nhìn nỏ thần, ta giúp vua cha gia cố để nỏ phát huy hiệu nghiệm Nếu thế, việc với vua cha đất nước Âu Lạc trăm lợi không hại Thế là, tơi chàng vào phịng bí mật Chính tay tơi đưa linh thiêng cho chàng xem Cầm nỏ thần tay, chàng chăm nhìn chi tiết nỏ Khó tả hết vẻ vui sướng Trọng Thuỷ lúc này, nụ cười rạng rỡ trẻ thơ ánh mắt chàng vừa loé lên tia khác lạ Hay thân tơi nhìn nhầm chăng? Từ sau hôm ấy, nhiều lần bắt gặp Trọng Thuỷ thẩn thờ, dường chàng bận tâm suy nghĩ điều Đêm đến, chàng nán lại thư phịng lâu Người đầy tớ thân cận theo chàng từ phương Bắc xa xôi thường xuyên túc trực bên cạnh Tôi nhiều lần hỏi chàng - Dạo này, chàng có điều phiền muộn sao? - Khơng, khơng có cả, phương Bắc sai người truyền tin cha ta lâm trọng bệnh nên ta muốn thăm cha chuyến lại e vua cha không chấp thuận - Vua cha người trọng hiếu nghĩa, biết chàng lo lắng cho phụ vương Người đồng ý Nếu chàng bận lòng, thiếp nói với vua cha giúp chàng - Đa tạ nàng Ngay giây phút này, chàng cầm lấy tay tôi, ánh mắt dịu dàng nhìn tơi muốn nói bao lời - Tình vợ chồng khơng thể lãng qn, nghĩa mẹ cha dứt bỏ ta trở thăm cha, đến lúc hai nước thất hoà, Bắc Nam cách biệt, ta lại tìm nàng, lấy làm dấu? Made by me Hai nước thất hoà? Bắc Nam cách biệt? Tơi khơng hiểu chàng lại nói điều này, hai nước ngừng binh đao Nhưng trước chân tình chàng, đáp - Thiếp phận nữ nhi, gặp cảnh biệt li đau đớn khơn xiết Thiếp có áo gấm lơng ngỗng mặc mình, đến đâu rứt lông mà rắc ngã ba đường để làm dấu, cứu Thế rồi, chàng nói lời từ biệt Đến ba ngày tưởng ba mùa thu Trời khuya, buộc thân ngơi nghỉ, mong giấc mơ gặp lại chàng Sáng ngày thứ tư xa Trọng Thuỷ, hôm nay, chậu hoa lan bắt đầu nở rộ Ánh nắng tràn ngập muôn nơi lịng tơi khơng hiểu lo lắng điều Ngay lúc này, người tì nữ bước vào - Thưa công chúa, quân Triệu Đà kéo sang xâm lược nước ta Tơi ngơ ngác Chuyện xảy ra? Chẳng phải hai nước an hưởng thái bình hay sao? Cung nữ vừa nói điều kì lạ vậy? Tơi chạy tìm vua cha Khắp nơi kinh thành dần hỗn loạn, tiếng binh khí va chạm vào nhau, tiếng binh sĩ hò reo Và kia, Triệu Đà tướng sĩ tiến sát chân thành Vua cha điềm nhiên ngồi đánh cờ, cười mà nói rằng “Đà khơng sợ nỏ thần ta sao?” Vua cha cầm nỏ thần, lạ thay, nỏ thần khơng cịn hiệu nghiệm Qn Triệu Đà vào kinh thành, máu đổ, đầu rơi, hồ vào tiếng binh khí âm tang thương thần dân, bách tính Âu Lạc Tơi người mộng mị, trước mắt tối sầm Vua cha nắm lấy tay lúc ngơ ngác lên yên ngựa chạy phương Nam Trọng Thuỷ? Đúng rồi, lời Trọng Thuỷ trước cách biệt Bắc Nam, chàng nói đến việc hai nước thất hồ Mọi chuyện hơm có phải chàng dự cảm từ trước? Ngồi sau yên ngựa vua cha, tay nắm chặt áo gấm lông ngỗng Phải rồi! Trọng Thuỷ nói chàng tìm tơi Nhớ lời nói với chàng, lần đến ngã ba đường, rứt lông ngỗng làm dấu Ngựa phi nước đại đến bờ biển Khơng có thuyền qua, đường cùng, vua cha cất tiếng mà Made by me kêu rằng “Trời hại ta, sứ Thanh Giang đâu mau mau lại cứu” Ngay lúc này, Rùa Vàng lên mặt nước, thét lớn “Kẻ ngồi sau lưng giặc đó!” Kẻ ngồi sau lưng giặc? Là ư? Giặc? Không, nào, Rùa Vàng vừa nói điều vơ lí, Người nhầm lẫn ? Vua cha quay lại, Người nhìn phía sau tôi, Người nhặt lông ngỗng trắng tuyết cát Lúc này, tiếng vó ngựa phi gần kề, tiếng binh sĩ hò reo ngày rõ Trọng Thuỷ ! Là chàng đến theo lời hứa Nhưng kìa, sau lưng chàng đội quân với binh giáp nghiêm trang Và nụ cười chàng, khơng phải nụ cười ấm áp thường ngày mà nụ cười đắc thắng Nụ cười người chiến thắng ? Lẽ ? Trời ! Tại đến hiểu, đến nhận ? Những năm tháng qua, Trọng Thuỷ cố tình tiếp cận, chiếm lấy niềm tin việc nỏ thần vua cha khơng cịn hiệu nghiệm Trọng Thuỷ sai người làm giả đánh tráo Bởi mà Trọng Thuỷ xem cho nỏ thần ngắm kĩ chi tiết Tiếng sóng biển cuộn trào, gió biển lạnh buốt Hố ra, lâu nay, tơi dại khờ đem trao người tình u chân thành khơng tính tốn Cịn với chàng, tơi qn cờ khơng không Những lời đường mật, nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng lớp vỏ nguỵ trang Là mưa hay sóng biển cuộn trào làm ướt đẫm gương mặt mà trước mắt tơi thứ nh có lớp sương mù bao phủ Hơn nỗi đau bị phụ tình nỗi đau người nước, tổn thương tơi sánh cảnh tang tóc đất nước Âu Lạc ? Là tơi đưa Trọng Thuỷ vào phịng bí mật, tơi đưa Trọng Thuỷ xem nỏ thần, không sớm nhận khác thường lời nói lúc biệt li Trọng Thuỷ Là mù quáng, tơi q tin nên nỏ thần rơi vào tay giặc, thần dân Âu Lạc phải chịu cảnh nước nhà tan, tơi đẩy vua cha đến cảnh đường hôm Tại khơng tỉnh táo để tình cảm làm mờ lí trí ? Tại tơi nghĩ đến tình cảm cá nhân mà quên vận mệnh đất nước ? Tiếc rằng, thứ muộn màng Made by me Tôi xoay người lại, bắt gặp ánh mắt đầy giận vua cha Tay người nắm chặt lơng ngỗng trắng tinh Một thống giằng xé gương mặt người, lông ngỗng tựa tuyết trắng tung bay gió, tay người nắm chặt chi gươm Tơi hiểu thống giằng xé vua cha, gái Người tội nhân đất nước Âu Lạc Người khơng thể tình riêng mà tha thứ cho kẻ phản bội Tơi biết thân chết khơng hết tội Tôi quỳ xuống chân Người mà khấn Thiếp phận gái, có lịng phản nghịch mưi hại cha, chết biến thành cát bụi Nếu lòng trung hiếu mà bị người lừa dối chết biến thành châu ngọc để rửa mối nhục thù » Gươm khỏi vỏ, nước mắt giàn dụa Bên tai cịn tiếng sóng vỗ, gió biển gào thét âm vó ngựa ngày gần…Ngay giây phút này, tơi ước thời gian quay ngược lại để tơi bắt đầu lại thứ, tơi khơng để thân mắc sai lầm Tiếc rằng, ước mơ mơ ước, » » từ mà người lên việc không hồi cứu vãn Tôi mong câu chuyện học sâu sắc cho hậu nên xử lí đắn mối quan hệ riêng chung, nhà nước, cá nhân cộng đồng Made by me ... thân chết khơng hết tội Tôi quỳ xuống chân Người mà khấn Thiếp phận gái, có lịng phản nghịch mưi hại cha, chết biến thành cát bụi Nếu lòng trung hiếu mà bị người lừa dối chết biến thành châu. .. biển gào thét âm vó ngựa ngày gần…Ngay giây phút này, tơi ước thời gian quay ngược lại để tơi bắt đầu lại thứ, tơi khơng để thân mắc sai lầm Tiếc rằng, ước mơ mơ ước, » » từ mà người lên việc... biệt Đến ba ngày tưởng ba mùa thu Trời khuya, buộc thân ngơi nghỉ, mong giấc mơ gặp lại chàng Sáng ngày thứ tư xa Trọng Thuỷ, hôm nay, chậu hoa lan bắt đầu nở rộ Ánh nắng tràn ngập mn nơi lịng tơi - Xem thêm -Xem thêm Hóa thân thành Mị Châu kể lại truyền thuyết An Dương Vương,

hóa thân thành mị châu