Và khi không tìm thấy chút dấu vết nào của hai kẻ đã liều thân cứu giang sơn, mọi người đánh kết luận rằng họ đã chết hoặc bị bắt sống. Trong cả hai trường hợp ấy, vợ chồng Tử Khuê đều bị mang về xứ Mông để làm vật tế Di Lân Thiếp Mục. Tiếp chúng sinh không mả, không mồ bốn phương Gốc cây xó chợ đầu đường Không nơi nương tựa đêm ngày lang thang Quanh năm đói rét cơ hàn Không manh áo mỏng, che làn heo may Cô hồn nam bắc đông tây Trẻ già trai gái về đây họp đoàn Dù rằng: chết uổng, chết oan Chết vì nghiện hút chết tham làm giàu Chết tai nạn, chết ốm đâu Tôi đậu bằng thẩm mỹ, ở lại dạy cho trường. Giữa năm, má chồng tôi mất. Trước khi chết bà dặn không được mở nắp hòm.Bà muốn con cháu nhớ lúc bà còn sống chớ không nhớ tới cái xác vô hồn. Thôi rồi! Bà đi trước khi được thấy sự nghiệp thành công của con trai. Kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng Turandot, hoàng tử xứ Tartary đã không kiềm nổi mà vọt đến chuẩn bị đánh chiếc cồng ba lần - biểu hiện của việc muốn giải ba câu đố của công chúa để cưới nàng làm vợ. Tuy nhiên chàng bị ngăn cản bởi sự xuất hiện của tam công (ba vị quan đương triều) là Ping, Pang và Pong. Họ khuyên can chàng trở về. Tôi xem như mình làm từ thiện, hoan hỉ, hoan hỉ. ..", Hoài Linh viết. Đây không phải lần đầu Hoài Linh bị "giết chết". Trước đó, danh hài bị tung tin đồn nhảm đã qua đời lần đầu vào tháng 11/2015. Còn nhớ khi ấy, mạng xã hội xuất hiện bức hình chế ảnh thờ có 2 "I have a dream that my four little children will one day live in a nation where they will not be judged by the color of their skin but by the content of their character." (Tôi có ước mơ rằng 4 đưa con bé nhỏ của tôi sống một ngày nào đó trên đất nước này sẽ không bị phán xét vì màu da của chúng nt8SmV. Nghệ Hưng bị hành hạ thê thảm lại không được chăm sóc tự tế, nửa đêm cậu liền phát sốt cả người nóng như lửa đốt. Cậu nằm co ro trên sàn nhà dơ bẩn của nhà kho, trên cơ thể chỉ đắp mỗi một chiếc chăn mỏng tiểu huyệt đau rát cơ hồ lại có máu chảy ra. Nghệ Hưng nửa mê nửa tỉnh hai mắt nhắm nghiền lại gương mặt vô cùng đau đớn, nước mắt không ngừng chảy ra nhưng hai mắt cậu vẫn như cũ không hề mở ra. Kim Chung Nhân biết Ngô Diệc Phàm đến bar Ảo Mộng, y liền từ Ngô Bang lái xe đến biệt thự của Ngô Diệc Phàm. Đến biệt thự y đi thẳng đến nhà kho nơi Nghệ Hưng đang bị nhốt, vừa bước vào nhìn thấy Nghệ Hưng không ngừng run rẩy đang nằm dưới sàn nhà. Kim Chung Nhân vội vàng chạy đến đỡ cậu ngồi dậy ôm cậu vào trong ngực. "Tiểu Hưng, tỉnh lại đi em em sao rồi?" Sờ vào cả người cậu đều nóng như lửa đốt, Kim Chung Nhân lo lắng vỗ nhẹ vào mặt Nghệ Hưng. Cậu mơ màng mở mắt ra toàn thân cậu run rẩy muốn né tránh nhưng một chút sức lực cũng không có. Nhìn thấy Nghệ Hưng sợ hãi mình, Kim Chung Nhân ôm chặt lấy cậu hơn miệng không ngừng nói lời dịu dàng. "Tiểu Hưng đừng sợ, anh không hại em đâu. Ngoan, anh đưa em đến bệnh viện." Vừa nhìn thấy Nghệ Hưng trong lòng Kim Chung Nhân liền sinh ra cảm giác muốn bảo vệ cậu, y muốn đưa Nghệ Hưng rời khỏi bàn tay ác ma của Ngô Diệc Phàm. Nếu không sẽ có một ngày cậu nhất định bị hắn giết chết, y biết Nghệ Hưng là chú ruột của hắn. Nếu không có hắn y chắc có lẽ không thể sống đến hôm nay, nhưng vì Nghệ Hưng cho dù có phản bội hắn hay bị hắn đánh chết y cũng cam tâm tình. Nghệ Hưng dần dần thả lỏng cơ thể ra, cậu vùi mặt vào ngực Kim Chung Nhân một giọt nước mắt rơi xuống thấm ướt ngực y. Từ nhỏ cho đến lớn Kim Chung Nhân là người đầu tiên nói chuyện dịu dàng đối xử tốt với cậu. "Cứu....cứu tôi...." Lần đầu tiên Nghệ Hưng mở miệng nói chuyện kể từ khi sinh ra cho đến giờ, cậu không muốn ở cái địa ngục này nửa. Thà rằng ra ngoài đường làm ăn mày hay chết còn tốt hơn ở cùng với con ác quỷ Ngô Diệc Phàm. "Em...em nói chuyện được sao?" Kim Chung Nhân ngạc nhiên thốt lên, y nghe Ngô Diệc Phàm nói cậu bị câm nên cứ nghĩ cậu không nói được, nhưng bây giờ cậu lại mở miệng nói chuyện với y. Giọng cậu tuy yếu nhưng vô cùng ngọt ngào làm y say mê. Nghệ Hưng không còn sức để nói tiếp nữa, cậu chỉ gật gật đầu. "Được tôi sẽ lập tức đưa em rời khỏi đây." "Mày định đưa người của tao đi đâu?" Chưa kịp bế Nghệ Hưng lên phía sau liền nghe giọng nói lạnh lùng của Ngô Diệc Phàm. Kim Chung Nhân cứng người sợ hãi xoay người lại liền nhìn thấy Ngô Diệc Phàm đang đứng tựa vào cửa, nhìn mặt hắn hơi đỏ có lẽ là đã uống rượu. "Kim Chung Nhân, mày thật là to gan dám có ý đồ với người của tao. Còn muốn dẫn nó bỏ trốn nửa sao?" Ngô Diệc Phàm bước về phía Kim Chung Nhân và Nghệ Hưng, hắn đá Kim Chung Nhân một cước làm y ngã xuống đất ôm lấy bụng. Ngô Diệc Phàm từ nhỏ học võ cú đá của hắn còn dùng hết sức, Kim Chung Nhân không chết xem như là rất may mắn. Tên truyện SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾTTác giả PHỒN TINHThể loại Đam mỹ, hiện đại, ngược luyến tàn tâm, mỹ nhược thụ, lãnh khốc tra công, hắc bang, bạo lực...Tình trạng Đang tiến hành. "Ah..."​Tiếng hét sợ hãi vang vọng khắp cả gian nhà Liễu muốn chạy nhưng hai chân lại không nghe theo sai bảo, nó cứ mềm nhũn làm cô ngã phịch xuống đất.​Thi thể không đầu, xoay người nhặt cái đầu của nó lên, rồi nó cứ cầm lấy cái đầu của mình như vậy, đi tới trước mặt Tịch Liễu "Ta chết rất thảm a..."​Rõ ràng nói mình chết thảm, nhưng nó lại cười, cười đến nỗi làm cho người ta sởn hết cả gai ốc.​"Yêu nghiệt!"​Bà xuất hiện, đứng chắn trước mặt Tịch Liễu, con quỷ kia lại điên cuồng kêu gào "Bà già đáng chết, ngươi chán sống rồi à?"​"Tịch Liễu, con mau chạy đi!"​Bà không quay đầu lại, nhưng bà vừa nói xong thì cửa nhà xác tự động mở ra.​Tịch Liễu khóc, cô biết mình không nên bỏ rơi bà " Con đi thì bà phải làm sao bây giờ?"​"Chạy mau!"​Bà không kịp đáp, xông lên đánh nhau với con ma Liễu cố gắng đứng dậy, chạy ra khỏi nhà xác.​Đứng tại cửa ra vào, Tịch Liễu nhịn không được quay đầu lại thấy bà bị con ma nữ kia đạp bay, sau đó nó còn tiến lên đá bà.​Một màn này đã hoàn toàn kích thích đến Tịch Liễu!​"Ah."​Tịch Liễu hét lên, cô liều lĩnh chạy về phía con ma nữ, bà đã vì cô mà chết qua một lần rồi, cô không thể để bà tiếp tục vì cô mà phải chịu những loại thống khổ này.​"Muốn chết!"​Con ma nữ nghênh đón Tịch Liễu với một nụ cười hung tàn, đầu của nó bay lên, miệng mở rộng muốn cắn mặt Tịch Liễu.​"A..."​Tịch Liễu vô thức che mặt, chợt nghe thấy một tiếng mở to mắt vừa hay nhìn thấy đó là đầu của con ma nữ đang va đập vào tường.​Hiên Viên Mặc đứng chắn trước mặt cô, hai mắt lạnh băng nhìn cái đầu người đnag nằm lăn lóc trên mặt đất, âm thanh lạnh lẽo như đến từ địa ngục truyền ra "Nói cho lão gia tử, nếu ông ta còn tiếp tục nhúng tay vào chuyện của bổn tọa thì bổn tọa tuyệt đối sẽ không khách khí!"​Con ma nữ không dám thốt lên một lời nào, đột nhiên biến mất.​Hiên Viên Mặc xoay người, thấy Tịch Liễu đã chạy qua chỗ của bà cô.​"Bà, con xin lỗi." Tịch Liễu nghẹn ngào không nói lên lời, bà bị như vậy đều là do cô làm hại.​Bà cười lắc đầu "Tịch Liễu nghe lời, không khóc, không khóc."​Thân thể của bà dần dần trở nên trong suốt, Tịch Liễu thấy vậy liền khóc to "Bà!"​"Đồ ngốc, bà chỉ đi đầu thai thôi, mười tám năm sau sẽ lại là một trang hảo hán." Bà vươn tay, lau đi nước mắt trên mặt Tịch Liễu, sau đó hóa thành không khí.​"Bà!"​Tịch Liễu ngồi dưới đất, khóc đến nỗi toàn thân phát run.​Người thân duy nhất của cô trên thế giới này cứ như vậy mà biến mất, chỉ còn trơ trọi mỗi mình cô sống lẻ loi trên cõi đời này.​"A..."​Hét khàn cả giọng, Tịch Liễu nhìn về phía Hiên Viên Mặc kêu to "Tôi sống không bằng chết, anh đã hài lòng chưa?"​Hiên Viên Mặc không trả lời, yên lặng biến mất.​Tịch Liễu không biết mình nên ra khỏi cái nhà xác này như thế nào, cô theo chỉ dẫn của y tá, chờ đời họ tới đưa cô ra.​Thời điểm đi đưa tro cốt đã là giữa trưa ngày hôm sau.​Tịch Liễu ôm hũ tro cốt đi trên đường cái, ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu vào người vậy mà cô lại cảm thấy thân thể mình rất lạnh.​Bà không còn nữa rồi!​Trên đời này sẽ không còn ai giống như bà, vì cứu cô mà ngay cả mạng sống của mình cũng không cô còn phải đi về, đối mặt với con ma đáng sợ kia.​Tịch Liễu không muốn quay về, cô ngồi trên một chiếc ghế dài ở ven đường, lặng lẽ nhìn xe cộ qua lại tấp nập, miệng lầm bầm lầu bầu Bà ơi, bà nói xem, con sống còn có ý nghĩa gì?"​"Bà ơi, con nhớ bà lắm, con đi tìm bà được không?"​Người qua lại trên đường ngẫu nhiên sẽ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô, nhưng không có ai dừng chân lại.​Nước mắt chậm rãi rơi xuống, rơi lên hũ tro cốt.​Tịch Liễu hy vọng kỳ tích xuất hiện, bà có thể đứng ở trước mặt cô, lộ ra nụ cười yêu thương, cưng chiều giống như ngày đây chỉ là một giấc mộng, lúc cô tỉnh lại thì mọi thứ sẽ trở về như cũ, bà đang ở trong nhà, chờ cô trở về để dạy dỗ một trận. Diệc Phàm, bảo bối của cậu quả là một báu vật nha. Hại tôi muốn chơi cậu ta mãi, Lộc Hàm ban đầu giả quân tử cuối cùng cũng không nhịn được làm cậu ta hết lần này đến lần khác. Diệc Phàm, nếu cậu đã không cần bảo bối này vậy thì tặng cho tôi đi." Phác Xán Liệt và Lộc Hàm sau khi hành hạ Nghệ Hưng xong, cả hai xuống lầu giờ đây đang ngồi trên bàn ăn cùng Ngô Diệc Phàm. Hắn nhớ đến dáng vẻ xinh đẹp khổ sở của Nghệ Hưng, còn có tiểu huyệt mê hồn của cậu cắn chặt lấy côn thịt của hắn làm hắn si mê ko thôi. Một bảo vật như vậy mà để nhiều người chiếm lấy hắn không muốn chút nào, hắn muốn cậu chỉ là của hắn để đến lúc hắn chơi chán rồi cậu muốn hầu hạ ai cũng được. "Nó là của tôi, có mơ cậu cũng đừng có mơ tôi sẽ tặng nó cho cậu." Ngô Diệc Phàm buông lời lạnh lùng trừng mắt với Phác Xán Liệt, hắn muốn hủy hoại Nghệ Hưng, muốn cho cậu nếm mùi vị bị nhiều người đàn ông chơi cùng một lúc. Vì hắn ghét cậu nên mới hành hạ cậu như vậy? Nhưng tại sao trong lòng hắn lại rất khó chịu khi nghĩ về dáng vẻ cậu nằm dưới thân những người đàn ông khác. Càng nghĩ lại càng cảm thấy tức điên lên. "Cậu đã không cần cậu ta vậy còn giữ cậu ta bên mình làm gì? Hành hạ cậu ta như vậy cậu cảm thấy rất vui sao? Diệc Phàm, trước đây cậu đâu hề có sở thích hành hạ người khác. Tại sao bây giờ cậu lại tàn nhẫn hủy hoại đi một đứa trẻ chưa trưởng thành, cậu làm vậy không cảm thấy rất quá đáng sao? Rốt cuộc cậu bé đó đã đắc tội gì với cậu." Trong số ba người Lộc Hàm là người có tính cách ôn hòa nhất, tuy rằng y cũng có phần xâm hại Nghệ Hưng. Nhưng là y không phải cố tình chỉ là nhịn không được thôi, thân thể trắng nõn trần truồng của cậu ngay trước mặt y. Gương mặt xinh đẹp cam chịu đau đớn làm y chỉ muốn hung hăng chà đạp, chính vì vậy mà y đã cùng Phác Xán Liệt thay phiên nhau chà đạp cậu. Không chỉ một lần mà rất nhiều lần muốn cậu đến khi cậu ngất đi rồi cũng không chịu buông tha. "Phải đó, hành hạ cậu ta tôi rất vui. Tôi có chán ghét cậu ta đến mấy các người cũng đừng có mơ tưởng tôi sẽ đem cậu ta cho các người. Trương Nghệ Hưng suốt đời này là người của Ngô Diệc Phàm, một khi tôi đã không còn muốn nhìn thấy cậu ta nữa tôi sẽ chính tay giết chết cậu ta. Đừng có ai mơ tưởng sẽ cướp cậu ta được." Ngô Diệc Phàm nổi điên lên hắn hất hết thức ăn trên bàn xuống, những người giúp việc nhìn thấy đều trốn hết không ai dại mà đến gần hắn. "Hai người cút về đi." Lạnh lùng phun ra một câu, Ngô Diệc Phàm xoay người rời khỏi phòng ăn đi lên lầu. "Rốt cuộc cậu ta đã chịu cú sốc gì mà tính cách lại thay đổi đến thế, trước đây cậu ta tuy rất lạnh lùng nhưng chưa bao giờ có sở thích hành hạ người khác. Cậu xem bây giờ cậu ta có khác gì ác quỷ đâu." Lộc Hàm nhìn bóng dáng Ngô Diệc Phàm rời đi, y nhàn nhạt nói với Phác Xán Liệt đang ở bên cạnh. "Chẳng lẽ cậu ta thay đổi là do thằng nhóc kia sao? Lộc Hàm, cậu đừng nói với tôi rằng cậu không muốn thằng nhóc đó thuộc vật sở hữu riêng của cậu nha." Câu hỏi của Phác Xán Liệt làm Lộc Hàm cứng họng, hắn nói không sai! Thân thể và gương mặt xinh đẹp của Nghệ Hưng làm y say mê, y cũng giống như Phác Xán Liệt ham muốn thân thể của cậu chứ chẳng tốt lành gì. Nói cái gì mà tội nghiệp cho cậu thật chất chỉ là một cái cớ mà thôi.

sống không bằng chết đam mỹ