Read Tác giả : Đái Văn Hi Chương 122 - Quyển 4 - Chương 10: Thụ mệnh from the story Chất Tử Điện Hạ by Thienthien1001 (Mộng Mộng) with 24 reads."Ngươi nói Bắc
truyện Bệ Hạ, Nhận Mệnh Đi! của Tác giả (Ngũ Sắc Long Chương), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Editor: Mia TreeThể loại: Đam mỹ, trọng sinh, xuyên thư, đế vương thụ, NP nhất thụ đa công, HESố chương: 1 tiết tử – 88 chương chính văn – 9 phiên ngoạiCouple chính: Hạ Chí x Chu Huyên, Phượng
Hy vọng bệ hạ có thể ân chuẩn cho lão đạo từ quan, đi đến Giang Nam truy tìm tung tích của quý nhân. Trương Thiên Sư muốn từ chức, Hoa Hạ đại đế vốn đang rất lo lắng nhưng nghe hắn nói sẽ đi đến Giang Nam truy tìm tung tích của quý nhân bất giác cũng động lòng.
Editor: Mia TreeThể loại: Đam mỹ, trọng sinh, xuyên thư, đế vương thụ, NP nhất thụ đa công, HESố chương: 1 tiết tử – 88 chương chính văn – 9 phiên ngoạiCouple chính: Hạ Chí x Chu Huyên, Phượng Huyền, Thuần Vu Gia, Tạ NhânAnh thụ là cửu ngủ trí tôn đứng trên vạn người, tự nhận mình thông minh tài giỏi, quyết
Tác giả:Ngũ Sắc Long ChươngEditor: Mia TreeThể loại: Đam mỹ, trọng sinh, xuyên thư, đế vương thụ, NP nhất thụ đa công, HESố chương: 1 tiết tử – 88
Bệ hạ, nhận mệnh đi!Tác giả: Ngũ Sắc Long ChươngEditor: Mia TreeTruyện được edit tại: miatree0402.wordpress.com-----Chương 43. Tạ Nhân rời điTinh thần Tuyên đế tuy rằng phấn chấn, thân …
pSij. Buổi chiều, gió tuyết lớn, Vương Nghĩa liền đưa hắn vào cung bằng noãn lúc này, Tuyên đế rốt cục nhận rõ, hậu viện tinh xảo tốt đẹp lúc trước của hắn đã hoàn toàn biến mất. Ngay cả thị nữ hầu hạ bên cạnh hắn chất lượng cũng thiệt thấp kém, dưa vẹo táo nứt, nhìn họ còn không bằng nhìn mấy tên thái lẽ trời cao muốn ban A Nhân cho hắn, nên trước khi thành thân hắn không thể có vài cái tiểu thiếp thông phòng ôn nhu hiểu lòng người làm bạn?Thương tâm một hồi, bỗng nhiên lại thấy có chút may mắn. May mà hắn trùng sinh đến tuổi này, nếu quay về sớm vài năm, chẳng phải là làm hòa thượng càng lâu hơn sao?Dù sao qua hôm nay, hắn liền muốn ở trong nhà giấu tài giả bệnh, rồi chậm rãi tìm kiếm thị tì Hạ Lạc, nếu tìm không thấy, lại nạp vài người mới cũng giống nhau thôi. Hai năm này, hắn càng phải hoang đường, càng phải bôi đen chính mình thì nhị ca mới càng yên phủ cách hoàng cung cũng không xa, nhưng vì trận đại tuyết, quan đạo lầy lội nhấp nhô, thập phần khó đi, chừng hơn một canh giờ mới đến. Đến gần cửa cung, tuyết trên đường đã được dọn dẹp, di chuyển cũng thuận lợi hơn. Kiệu hướng vào đại nội, một đường thông đường đi quả thật còn gặp không ít người quen. Có trọng thần trợ hắn đăng cơ, cũng có tội nhân bị giết. Bọn họ đều mang bộ dáng tuổi trẻ khí phách hăng hái, đối với tương lai của chính mình cùng quốc gia đều không biết điều gì. Tuyên đế tươi cười khách sáo đáp lễ, trong mắt lại là bộ dáng của họ thật lâu về kì quái, vì sao khi nhớ đến ái phi liền nhớ tới dung nhan kiều diễm của các nàng khi còn trẻ, mà khi nhìn đến các đại thần tuổi trẻ lại xuyên qua hiện trạng nhìn thấy bộ dáng bọn họ lúc về già?Tuyên đế nghĩ, có lẽ hắn không phải là hạng người nhìn mặt mà bắt hình dong, cho nên so với bây giờ tuổi trẻ tinh thần phấn chấn, bộ dáng mập mạp, lão hủ liền thân thiết hơn thế thái độ của hắn càng thêm hòa nhã, cùng vài vị sau này là lão thần mà hắn coi trọng một đường bắt chuyện, chậm rãi hướng Tập Anh Điện mà đi. Nửa đường đụng phải Chu Huyên, chỉ thản nhiên chào hỏi một tiếng. Hai người bọn họ thuở thiếu thời có giao tình thâm hậu, nhưng vì sợ nhị ca kiêng kị nên chỉ còn gặp gỡ trong bí mật, mãi đến khi Thành đế băng hà, Chu Huyên ủng lập hắn đăng cơ mới bọn hắn lại cũng không thể hòa hợp quân thần được bao lâu, Chu Huyên liền khởi binh tác loạn Tây Bắc…Tuyên đế trong lòng thầm than một tiếng, đạp tuyết đi vào Tập Anh Điện. Trong điện ấm áp, ánh nến lay động, chiếu sáng cả cung yến, thức ăn tinh xảo thuần mỹ, cung nữ hầu hạ tới lui đều tươi đẹp hài hòa, cơ hồ có thể sánh với hậu cung đời trước của đế một mặt thưởng thức ca múa, một mặt cảm thán Thành đế xa hoa dâm dật. Phụ hoàng vừa qua đời không bao lâu, hắn liền không nghe lời can gián của quần thần, mở yến hội linh đình, này sao có thể trở thành tấm gương cho thiên hạ thần dân? Chẳng trách mới làm Hoàng đế hai năm liền chết bất đắc kỳ tử!Thành đế cho tu sửa vườn ngự uyển, nạp mỹ nhân, nuôi dưỡng trân thú, một năm tiêu hao mấy trăm vạn lượng bạc trắng. Đến khi hắn kế vị, quốc khố đều trống rỗng. Hắn đành phải đem nội khố của mình ra để mở rộng quân trang, xây thành phòng địch. Hắn nhịn đau cắt giảm một nửa cung nữ, cũng không dám nạp vài cái phi lại chuyện cũ càng thêm oán niệm, Tuyên đế hung hăng trừng mắt nhìn đám vũ cơ mặc tơ lụa quý giá nhảy múa, trên đầu cắm đầy trang sức bằng vàng, sau đó lại so sánh dung mạo kiều diễm cùng bộ dáng tinh xảo của họ, liền cảm thấy không sao đẹp bằng Lục Kiều của đế đứng dậy nâng cốc chúc mừng, mọi người liền đều đứng dậy theo. Lời ca tụng vang lên khắp cung điện. Sau ba tuần rượu, ánh mắt Thành đế bỗng nhiên rơi xuống người Hạ Chí, mỉm cười hỏi “Tại sao sắc mặt hôm nay của Thất đệ có vẻ không được tốt ? phải chăng gió tuyết bên ngoài quá lớn, bị cảm lạnh?”Tuyên đế vội vàng đứng dậy đáp “Đa tạ bệ hạ quan tâm, thần không việc gì.”Thành đế cười nói “Đều là huynh đệ, không cần quá giữ lễ tiết. Lý Quý, đem Lâm Xuyên Vương đến bên cạnh trẫm, để trẫm cùng hoàng đệ gần gũi trò chuyện.”Tuyên đệ vội vàng tạ ơn, nhìn người hầu dời bàn, trong lòng nghi ngại không yên. Thật không đúng, đời trước Thành đế cũng không cho hắn dời bàn, vẫn ngồi giữa chúng thần, cùng mọi người nói chuyện uống rượu. Hạ độc cũng là sau chính yến, Thành đế lưu một mình hắn lại tại Thiên điện để đối ẩm, rồi hạ độc vào trong này dời bàn, chẳng lẽ là đem việc hạ độc tiến hành sớm, chờ độc phát tác liền gọi người đem hắn đưa vào Thiên điện, ăn tươi nuốt sống?Nhưng mà cái này cũng không quan trọng, quan trọng là nếu hắn bị hoàng huynh kê đơn sớm, vậy hắn làm sao gặp được tiểu hoàng tẩu ôn nhu kia đây?Ngay khi bàn hắn được dời đến bên cạnh Thành đế, liền có thái giám đến thay hắn châm rượu. Tuyên đế làm bộ như mải mê xem ca múa, chỉ ngẫu nhiên gắp một đũa đồ ăn, rượu cũng chỉ nhấp môi liền buông, không uống vào đế nhìn hắn hồi lâu, thấy ly rượu thủy chung không vơi đi, liền mở miệng hỏi “Hoàng đệ hôm nay không có hứng thú, hay là rượu trong cung không hợp khẩu vị, nên ngươi mới không muốn uống?”Tuyên đế cả kinh trong lòng, đứng dậy cúi đầu tạ tội “Thần đệ hôm nay có chút cảm lạnh, lồng ngực khó chịu, không dám uống nhiều rượu. Làm bệ hạ mất hứng, là tội của thần đệ.”Hắn thủy chung cúi đầu, ánh mắt rơi trên mặt đất, lại thấy một đôi giày thêu kim long thông thả đến trước mặt, một bàn tay vươn ra hơi dừng lại tại khuôn mặt hắn một chút, rồi chuyển hướng rơi xuống trên vai hắn “Thất đệ không cần cẩn thận như vậy, chẳng lẽ trẫm vì một điểm nhỏ ấy mà trách phạt ngươi ? Ngươi không thể uống liền không miễn cưỡng, nơi này của trẫm liền giống như nhà của ngươi. Lý Quý, sai người mang lên cho Lâm Xuyên Vương một bát sữa nóng để xua khí lạnh.”Quái lạ, nhị ca hắn từ bao giờ lại biết diễn tiết mục huynh hữu đệ cung ? Tuyên đế tự nhiên cũng không thể không phối hợp, càng hạ thấp eo lưng “Thần sợ hãi, thật không dám nhận.”Thành đế nâng cánh tay dìu hắn đứng dậy, thân thiết hòa nhã nói “Sau khi phụ hoàng băng hà, trẫm mải bận rộn triều chính, sợ cô phụ sự nhắc nhở của phụ hoàng, không chiếu cố tốt cho thất đệ, trẫm là huynh trưởng thật cảm thấy thẹn trong lòng. Hoàng đệ về sau không cần cẩn thận như vậy, hoàng cung này của trẫm, chẳng lẽ không phải cũng là nhà của đệ hay sao?”Tuyên đế nháy mắt liền rưng rưng lệ, chân thành đáp tạ một hồi, một lần nữa ngồi xuống, đem bát sữa nóng từng ngụm từng ngụm mà uống. Đợi không ai chú ý, liền phun ra trên khăn, nhét vào trong tay rằng không tránh khỏi một phần độc uống vào trong bụng, nhưng một ly rượu độc đời trước còn không giết được hắn, chút này thì có là gì. Chỉ cần qua giờ Dậu là có thể đến ngoài điện thử thời vận, nếu gặp được tiểu hoàng tẩu, liền không cần kêu nàng cứu mình, quan trọng là phải hỏi cho được thân phận của nàng, để mà về sau chiếu hình nhỏ nhắn mềm mại như phảng phất trước mặt. Trong đầu một mảng hỗn độn, hắn thầm nghĩ giữ chặt ống tay áo của nàng, tay vừa quơ ra, liền nghe loảng xoảng dưới chân. Định thần nhìn lại, không thấy tiểu hoàng tẩu đâu, chỉ thấy ly rượu trên bàn rơi trên mặt đế tự nhiên cũng thấy được tình huống của hắn, thân thiết xoay người lại hỏi “Thất đệ làm sao vậy? thân mình không được khỏe?”Tuyên đế cảm giác tám phần là bản thân trúng độc, bát sữa vừa rồi khẳng định có vấn đề, chỉ là lúc này độc cũng không giống như đời trước, hắn đời trước chỉ đau bụng, thần trí vẫn thanh đế đứng dậy trả lời, cảm thấy di chuyển có vài phần như nhũn ra “Thần đệ mới vừa uống vài chén liền thấy say, vào bên trong điện nghỉ ngơi một lát, thỉnh bệ hạ thứ tội.”Hắn nói xong liền bảo Vương Nghĩa dìu đi ra ngoài. Thành đế thân thiết hỏi hắn hai câu, kêu hai tên thái giám “Đưa Lâm Xuyên Vương đến Thiên Điện nghỉ ngơi, mang chút canh giải rượu tới.”Hai tên thái giám nhận lệnh một tiếng, vội vàng tách Vương Nghĩa khỏi bên người Tuyên đế, một trái một phải mang hắn lui ra ngoài. Tuyên đế phát run lui bước, trong lòng thầm nghĩ, nếu lại uống thêm một chén thuốc độc, mạng hắn đến Ngọc Hoàng đại đế cũng không cứu Thiên Điện, hắn liền dựa vào trên tháp nghỉ ngơi, kêu Vương Nghĩa đem chút nước sạch đến, nhắm mắt lại, mặc cho mấy tên thái giám khuyên thế nào cũng không uống canh giải thái giám không dám động chân động tay với hắn, khuyên nhủ vài lần liền tùy hắn nằm đó. Mùa đông, lò sưởi trong Thiên Điện được đốt đầy đủ, không gian cũng ấm áp hơn nhiều. Gió thổi nhè nhẹ làm đầu óc hắn có chút mê mang mụ mị, mãi đến khi Vương Nghĩa trở về, hầu hạ hắn uống xong chén nước mát, mới cảm thấy tốt hơn ngốc không biết bao lâu, bên ngoài tiếng sáo trúc cũng nhỏ dần. Tuyên đế đoán yến hội đã tan, liền kêu Vương Nghĩa đỡ đi ra ngoài. Nếu vận khí tốt, nói không chừng vị tiểu hoàng tẩu kia đã đến. Chẳng may không gặp được nàng, thì cũng thừa dịp này mà ra khỏi tên thái giám trong điện muốn ngăn cản hắn, bị hắn phóng ra khí thế giận dữ trấn nhiếp tinh thần, không dám tiến lên dây dưa, chỉ đành đi theo phía sau điện gió Bắc lạnh lẽo thổi dữ dội. Lúc đi ra, Tuyên đế không khoác áo choàng lông cừu, bị gió lạnh thổi một cái, liền thấy buốt giá tận xương tủy, liên tục hắt xì, lúc bước qua đoạn hành lang gấp khúc, mém trượt chân té ngã vào bụi bất chấp bọn Vương Nghĩa theo phía sau, vội vã tiến về phía trước. Đi không bao lâu, liền thấy một nhóm cung nữ cầm đèn đang hướng về phía bên này, trong đó có một người tách ra, thẳng hướng về phía hắn mà đế đứng tại chỗ nhìn chằm chằm thân ảnh kia, là tiểu hoàng tẩu mà hắn tưởng niệm sao? không biết là do ánh trăng mông lung hay do hắn trúng độc quá lâu, lại nhìn không rõ bộ dáng của người nọ, chỉ cảm thấy dưới ánh trăng da thịt trắng tựa tuyết, hai mắt sáng ngời, tóc đen mềm mại, trâm cài tựa mũ ô sa, quần áo có vẻ hơi dày, không hiện rõ dáng chưa kịp tỉnh táo, Tuyên đế đã vươn tay chạm trúng ngực nàng, đè ép tới. Đột nhiên hắn giật mình một cái, ý nghĩ trong đầu lướt qua không kịp đề phòng mà thốt lên “Hoàng tẩu, ngực của ngươi sao kì vậy!”
Tấn Giang ngân bài đề cử cao cất chứa cao tích phân VIP tiểu thuyết kết thúc, trước mặt bị cất chứa số 4802, văn chương tích phân 60,225,180, yêu nhất NP tác giả không gì sánh nổi, này thiên là nàng NP hảo văn tập đại thành! Hành văn lão luyện, thoải mái phập phồng, diễm mà không dâm, nhân thiết đại tán. Đề cử cấp đam mỹ lạp tiểu thuyết võng các vị thư hữu đọc. “Trẫm anh minh cơ trí, sát phạt quyết đoán, bá khí ngoại lộ, chính là sống lại một lần cũng định có thể lần thứ hai khống chế thiên hạ, thành tựu bá nghiệp. Bất quá…… Trẫm Hoàng Hậu ái phi, thị nữ, hoàng tẩu, hồng nhan tri kỷ…… Đều đi đâu vậy?” Hoàng Thượng, ta đây là giảo cơ đồng nghiệp, ngươi nhận mệnh đi. NP, có lôi thận nhập. ===================================== Ngân bài biên tập đề cử Hạ tuyên đế Hạ Chí nhớ rõ, hắn là cái này tiểu thuyết giả tưởng vĩ đại nhất mặc cho quân chủ, tác giả cho hắn huy hoàng nhất cả đời. Chính là vì cái gì hắn một giấc ngủ dậy liền về tới chưa đăng cơ trước, hắn ái hậu sủng phi đều không thấy bóng dáng, cái kia vẫn luôn muốn hại hắn hoàng đế ca ca thế nhưng đối hắn có tình? Hắn Đại tướng quân cùng sủng thần cũng ái mộ hắn đã lâu, rõ ràng nhớ rõ là nữ giả nam trang tướng quân thế nhưng thật thành nam nhân! Thiên a, đây là có chuyện gì? Bệ hạ, đây là giảo cơ đồng nghiệp, ngài nhận mệnh đi! Tác giả cấu tứ xảo diệu, làm tiểu thuyết giả tưởng vĩ đại quân vương xuyên đến giảo cơ đồng nghiệp trung, khiến người trước mắt sáng ngời. Đồng nghiệp tiểu thuyết giả thiết thay đổi làm nam chủ nguyên bản nhân sinh hướng quỷ dị giảo cơ trên đường phát triển, hoàng đế bôi cụ bi kịch tổng vâng mệnh vận như vậy triển khai. Văn chương cười điểm đắn đo gãi đúng chỗ ngứa, các loại hình tiểu công nhóm tề lên sân khấu, làm người đọc ở sung sướng trung vô cùng chờ mong Hoàng đế bệ hạ cùng bọn họ kế tiếp phát triển. Tags Cẩu huyết Chủ thụ Cổ đại Cung đình hầu tước Đam mỹ HE loi Ngân bài đề cử Ngược luyến Nguyên sang NP the gioi song song Tình cảm
Chu Huyên hành động cũng thật nhanh, năm ngày sau liền sắp xếp người ổn thỏa, dự định vào đêm lễ Thượng Nguyên, Thành đế tại phía trên cửa cung ngắm hoa đăng, cùng dân chúng chung vui, chính là thời điểm ra tay tốt đế lén tính toán một hồi, cũng thấy ngày này không sai. Đêm Thượng Nguyên người đông chen lấn, hai bên cửa cung còn có ngọn núi giả, bày ra đủ loại hoa đăng, triều đình cùng dân chúng đều vui mừng. Khi đó nhiều người khó tránh khỏi hỗn tạp, thích khách ra tay một kiếm chuẩn xác xong liền lẫn vào đám đông mà đào tẩu. Nếu thích khách ra tay không thành công, Chu Huyên liền lấy cớ truy bắt thổ phỉ loạn đảng mà mang binh tiến vào, thừa cơ bắn chết Thành đế rồi giá họa cho loạn thần tặc hắn lúc ấy tất nhiên là đứng cùng Thành đế phía trên cửa cung, cũng không ai sẽ hoài nghi hắn, người sắp sửa được sắc lập làm thái tử, có ý định mưu hại Hoàng là kế hoạch của bọn họ tuy rằng hoàn hảo, nhưng giữa đường lại nhảy ra một chuyện ngoài ý buổi thượng triều đầu tiên sau trừ tịch, Tông Chính tự khanh Hạ Trưng thượng tấu thỉnh Thành đế vì Tuyên đế lập đế nghe xong, trong lòng liền run cái đêm trừ tịch Thành đế đột nhiên nổi cơn điên ấy, hắn trở về liền dặn dò Thuần Vu Gia không cần kêu người dâng tấu thỉnh lập phi, Hạ Trưng sao lại nhắc tới việc này? Bất quá…… vô luận thế nào, hắn vẫn cảm tạ phần tâm ý của Hạ Trưng, sau khi đăng cơ, sẽ hướng y biểu dương khen đế nghe xong bản tấu này cũng chỉ cười cười, thậm chí còn khen Hạ Trưng hai câu trung thành tận tâm, nói “Lâm Xuyên vương tương lai sẽ là trữ quân, Vương phi liền không thể chọn người gia thế phẩm hạnh bình thường, mà phải có đức độ của mẫu nghi thiên hạ. Việc này liền giao cho Tông Chính tự bàn bạc, sang năm chọn ra một người, cấp hoàng đệ một hiền thê.”Tuyên đế vội vàng quỳ xuống từ chối, Thành đế bước xuống ngai rồng tự tay dìu hắn đứng lên, thân thiết nói “Hoàng đệ không cần đa lễ, huynh đệ chúng ta tựa như một thể, trẫm có thể nào không quan tâm chuyện lập phi của ngươi.”Hai tay Tuyên đế bị y nắm đến đau, hơi thở trầm xuống, thuận thế đứng dậy, thấp giọng nói “Thần đệ không dám.”Thành đế trên tay gia tăng lực đạo, nắm một hồi mới buông tay hắn ra, trở lại ngai rồng, ôn hòa cười nói “Ngày phụ hoàng còn tại thế, hoàng đệ tuổi hãy còn nhỏ, chưa từng vì hắn lo liệu việc này, mà nay sự tình đã trở thành đại sự, trẫm liền tự mình thay hắn chọn lựa giai nhân. Hoàng đệ sau khi tan triều liền theo trẫm hồi cung, huynh đệ chúng ta cùng trò chuyện, trẫm phải biết được ý của ngươi thế nào mới có thể làm chủ tốt chuyện này cho ngươi.”Tuyên đế tạ ơn, trở lại vị trí, ánh mắt không khỏi liếc xuống phía dưới tìm kiếm Chu Huyên. Chu Huyên cũng đang nhíu chặt hai hàng lông mày, môi mím lại thành hai đường thẳng, mang theo vài phần tự trách cùng thần sắc khẩn cầu nhìn hắn, hai tay giao ở trước ngực, thật nhanh ra dấu hai là Mười lăm’. Bảo hắn cố gắng nhẫn nại, chờ đến mười lăm mới có thể bắt đầu hành thôi, bất quá nhẫn nhục mấy ngày. Tuyên đế trong lòng thở dài một hơi, gục đầu xuống lẳng lặng nghe triều thần bẩm tấu, đem tình hình quốc nội đều ghi tạc trong gian thượng triều cũng không dài, nghị luận vài sự kiện liền tan. Thành đế đứng dậy, mỉm cười hướng hắn vươn tay “Hoàng đệ chớ thẹn thùng, trước theo trẫm hồi cung bàn bạc chuyện chung thân đại sự của ngươi nào.”Tuyên đế cũng cúi đầu cười nói “Hoàng huynh chớ có giễu cợt” rồi liền theo sau Thành đế, một bộ dáng huynh hữu đệ cung mà rời khỏi Tuyên Chính đường đi đến Cảnh Phúc điện, Thành đế sau khi cho lui đám tùy thị liền trở mặt, thần sắc lạnh như băng, nắm lấy cằm của Tuyên đế mang theo hận ý nói “Tên Hạ Trưng kia dám vọng nghị gia sự của hoàng thất, này vị trí Tông Chính tự khanh chắc là không muốn làm nữa đi? A Chí nhà ta chỉ nên thuộc về sở hữu của một mình trẫm, những dong chi tục phấn sao có thể chạm vào ngươi.”Tuyên đế một lời cũng không nói, tùy ý y đưa tay vào trong quần áo mình sờ loạn, trong đầu thầm nghĩ đến tín hiệu Chu Huyên truyền cho hắn. Mười lăm…… Hừ, đến lúc đó hắn liền đem thi thể của Thành đế nghiền xương thành tro, rải đến bên gốc cây ngoài thành cho vạn người dẫm đạp, rửa mối nhục ngày hôm phòng hương khí ấm áp, màn trướng buông xuống, Tuyên đế đã cực kỳ quen thuộc với chuyện này, thuận theo ngã vào trong lòng Thành đế, tùy hắn bài biết Thành đế hôm nay lại nổi điên cái gì, đem quần áo của hắn lột sạch, dùng dây thừng làm bằng tơ tằm khẩn trương trói cả tay lẫn chân hắn, cột vào góc giường. Mặc dù tơ tằm mềm mại không làm bị thương da thịt hắn, nhưng là siết chặt đến không thể động đế sau khi đem hắn trói lại, quyến luyến không thôi nhẹ vỗ về hai gò má hắn, si ngốc nói “Đều là tại tên Hạ Trưng đáng giận kia, sớm muộn gì trẫm cũng cho lão lưu đầy đến biên cương, tội li gián huynh đệ hai ta. A Chí, trẫm yêu ngươi như thế, ngươi có thể nào vì trẫm mà thủ thân như ngọc, một đời không chạm vào nữ nhân?”Tuyên đế trong lòng âm thầm cười lạnh, trên mặt lại kính cẩn nghe theo, lên tiếng đáp “Thân này của thần đệ đều đã thuộc về Thánh thượng, sao còn có thể trái ý bệ hạ mà có tâm tư khác?”Thành đế nghe vậy, trong mắt dần dần hiện lên sắc thái quyết tuyệt, cúi đầu tại trên môi Tuyên đế mà hôn xuống, vuốt ve hai má ửng đỏ của hắn, nói “Trẫm biết A Chí cùng trẫm tâm ý tương thông. Ngươi tạm thời chờ trẫm, trong chốc lát trẫm liền trở lại cùng ngươi.”Nói xong liền thay hắn phủ lên áo ngủ bằng gấm, đem tầng tầng lớp lớp màn giường buông xuống, lưu lại một mình hắn trong tẩm điện. Sau khi ra khỏi điện, Thành đế lập tức đi thẳng đến nội khố, từ trong nội khố lấy ra một cái hộp, bỏ vào trong tay áo, trở về Cảnh Phúc điện.[Lời của editor cũng vì cái hộp này mà tiểu thụ của chúng ta phải bước lên con đường làm thụ không lối về, haizz…]Tuyên đế bị bỏ lại một mình trong phòng tối, bên tai chỉ nghe tiếng hít thở của chính mình. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, lúc cửa điện lại mở ra, hắn thậm chí có chút vui sướng, nhưng khi nghe đến tiếng bước chân nhẹ nhàng khoan thai kia từng bước tới gần, vui sướng lại hóa thành một tia ưu giường một lần nữa bị xốc lên, khuôn mặt của Thành đế xuất hiện trong tầm mắt hắn “A Chí……”Thành đế ngồi ở đầu giường, đem cái hộp trong tay áo mở ra, lấy ra một viên thuốc màu đỏ, bên trên có khắc hoa văn màu vàng “Thuốc này là thượng phẩm hải ngoại tiến cống, trẫm vốn luyến tiếc dùng trên người ngươi, chỉ là lời nói hôm nay của Hạ Trưng khiến trẫm nóng lòng……”Tuyên đế tuy không biết đây là vật gì, nhưng cũng đoán được không phải thứ tốt lành gì, tận lực xoay chuyển tình thế “Hoàng huynh dùng cái này làm gì, hoàng huynh muốn cái gì thần đệ đều hết lòng chiều theo, không cần phải mượn trợ lực của viên thuốc này……”Thành đế trên mặt cũng là một mảng thần sắc thương tiếc, nhưng lại ra tay không nhân nhượng, trực tiếp lấy hai ngón tay kẹp viên thuốc, đưa vào trong hậu đình của hắn, sau đó động thân tiến vào mật đạo kia, đem viên thuốc đẩy sâu vào bên thuốc kia gặp phải nhiệt độ bên trong cơ thể, lập tức tan thành một dòng nước mát lạnh thấm vào nội bích của hắn. Tuyên đế chỉ cảm thấy những nơi nước thuốc chảy qua đều như có hàng ngàn hàng vạn con kiến gặm cắn. Cảm giác muốn hoan ái đột ngột kéo tới triền miên không dứt, che lấp đi toàn bộ lý trí của hắn, chỉ biết không ngừng hướng Thành đế cầu vào vực sâu khoái cảm, bên tai hắn hoảng hốt nghe được lời của Thành đế “A Chí, ngươi có thấy thoải mái không ? Thuốc này chỉ cần dùng thêm vài lần, thân thể ngươi liền chỉ có thể bị trẫm làm mới đạt được khoái cảm, ngươi sẽ không bao giờ muốn chạm vào nữ nhân nữa!”Sau đó Thành đế phát tiết vài lần trên người hắn, trong cơ thể hắn vẫn không giảm bớt được nhiệt hỏa thiêu đốt. Thành đế thấy hắn toàn thân đều ửng đỏ, hai má cũng tái nhợt dị thường, thần trí cơ hồ đã hoàn toàn biến mất, tay chân cũng bị làm đến xanh tím từng mảng, trong lòng có vài phần hối việc đã đến nước này, Thành đế cũng không nguyện rút lui, đứng dậy cầm chút thuốc trợ hứng tính toán tự mình ăn lúc này, ngoài cửa có cấp báo từ tám trăm dặm ngoài biên quan, Tây Nhung Tàng Vân thái tử dẫn đại quân xâm nhập Tuyên Phủ. Tướng thủ thành là Ân Chính không kịp phòng bị, để mất liên tiếp hai trấn, tổn thất mấy ngàn binh lính, vô số lương thảo, đại tướng quân Chu Huyên cùng Binh bộ quan lại đang tại ngoài điện chờ được tuyên đế vội vàng ném bình thuốc trong tay, đoạt lấy quân báo nhìn vài lần, trong lồng ngực nảy sinh kinh hãi, oán hận mắng “Tây Nhung tại sao lại xuất binh vào thời tiết giá lạnh thế này? Ân Chính đúng là phế vật, để mất thành trì còn mặt mũi hướng trẫm khóc lóc kể lể sao? Không giữ được Tuyên Phủ, hắn liền đem đầu tới gặp trẫm! Gọi người chuẩn bị xa giá!”Mắng xong thái giám, quay đầu liền thấy Tuyên đế còn tại trên giường uyển chuyển rên rỉ, nhưng việc quân gấp gáp không thể chừng chờ, vội vàng hôn lên mặt hắn một cái “A Chí ở đây đợi trẫm một lát, xử lí xong chuyện Tuyên Phủ, trẫm liền trở về cùng ngươi.”Thành đế vội vàng đổi quần áo rời đi, không phát hiện phía sau màn trướng, Tuyên đế đã chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt âm trầm nhìn bóng dáng y, khóe môi chảy ra một tia đế đi rồi, Tuyên đế liền cưỡng chế ngồi dậy, nhặt lên quần áo trên mặt đất, đầu tóc tán loạn cũng không thèm để ý, đội lên mũ trùm. Mấy lần tình dục dâng trào đều bị hắn cắn chặt đầu lưỡi mà áp chế xuống, duy trì thanh tỉnh, chống đỡ vách tường bước ra ngoài. Hành lang bị khí lạnh bao trùm khiến hắn có chút thanh tỉnh, tùy ý kêu thị vệ, dựa vào cánh tay y mà hướng ra ngoài vệ ngẩn ra hỏi “Vương gia, Thánh Thượng phân phó, muốn ngài ở lại trong điện nghỉ ngơi.”Tuyên đế khẽ nhướng mày, trong mắt lộ thần sắc uy nghiêm, cả người phát ra bá vương khí thế. Bị khí thế đè ép mãnh liệt, thị vệ kia không thể không khuất phục, liền tìm đến thái giám thay hắn chuẩn bị kiệu, chỉ là không dám trực tiếp đưa hắn ra đế chỉnh lại mũ trùm, vươn tay lau sạch vết máu bên môi, không chút để ý đáp “Không sao, Thánh thượng đang phải thương nghị quân vụ trong điện, ngươi chỉ cần đưa ta đến đó là được.”Một đường xốc nảy, Tuyên đế chỉ cảm thấy trên người không chỗ nào là không khó chịu, đem lòng bàn tay véo đến máu tươi đầm đìa, mới miễn cưỡng lộ ra rên rỉ. Noãn kiệu dừng lại, hắn thất tha thất thểu bước đến cửa đại điện, mỗi bước đi đều cảm thấy bên trong đùi có chất dịch chảy xuống, ma sát ở giữa, vật kia đã trướng đau đến không chịu đến bên ngoài cửa điện, hắn ngoan độc cắn mạnh đầu lưỡi một cái, nuốt xuống máu tươi tanh ngọt, đẩy cửa tiến vào, trước mặt văn võ đại thần quỳ xuống “Hoàng huynh, đại quân Tây Nhung lúc này cố ý chọn ngày đông giá rét mà tiến công, chính là khinh thường quân ta không chịu được rét lạnh, lúc này mà điều động binh mã, chỉ sợ tới được Tuyên Phủ cũng đã bị đông cứng mất cả sức chiến đấu. Thần đệ bất tài, nguyện vì hoàng huynh san sẻ ưu phiền, thỉnh hoàng huynh cho phép thần đệ đến biên quan đốc chiến, lấy lại sĩ khí ba quân.”Thành đế trên mặt ẩn hiện một tia không vui, cười cười gọi người đỡ hắn đứng dậy, thay hắn lấy ghế “Hoàng đệ sắp nhập chủ Đông Cung, đây mới là đại sự của quốc gia. Tây Nhung bất quá chỉ là một chút loạn nhỏ, há cần thần đệ phải lo lắng? Ngươi chỉ cần lưu lại trong kinh, chiến sự tự có chúng tướng lo.”Chu Huyên thấy sắc mặt hắn đã cực kì tái nhợt, khóe miệng ẩn có tơ máu, trời lạnh như vậy mà trên trán lại lấm tấm một tầng mồ hôi, liền biết tình hình hắn không tốt, lập tức bước ra từ trong đám quần thần, khởi tấu “Bệ hạ, tình hình Tuyên Phủ thật sự rất cấp bách, thời gian điều động binh mã vội vã, như lời của Lâm Xuyên vương, chỉ sợ đến nơi cũng mất hết sức lực. Lâm Xuyên vương nếu có thể đích thân tới chiến trận, sẽ nâng cao được sĩ khí. Nếu như Hoàng Thượng không yên lòng an nguy của Lâm Xuyên Vương, thần nguyện lấy cái đầu trên cổ để đảm bảo.”Thành Đế phẫn nộ nói “Chu Huyên, ngươi đây là đang uy hiếp trẫm?”Chu Huyên cúi đầu ôm quyền “Thần không dám, Tuyên Phủ là nơi có mỏ đồng, một khi đánh mất, chỉ sợ Tây Nhung sẽ đạt được vô số tiền tài trang bị, sau này hai bên giao chiến, phe ta sẽ thành ra yếu thế. Việc này không thể chậm trễ, thỉnh bệ hạ quyết đoán.”
Sáng sớm ngày hôm sau là buổi đại thượng triều. Tuyên đế hiện giờ vẫn là Lâm Xuyên vương, vốn nên đến chờ ngoài cửa Tuyên Chính điện trước tiên. Nhưng qua một đêm điên đảo, khoan nói Thành đế luyến tiếc cho hắn rời đi, chính hắn cũng thật sự không ngồi dậy vậy lúc thượng triều, hắn là ngồi ngự liễn của Thành đế mà vào, hơn nữa vị trí trên điện cũng từ hàng vương tôn đại thần, trực tiếp dời tới ngay dưới Thành đế. Sau khi khen ngợi một hồi, Thành đế liền cho thái giám đọc chiếu chỉ, Lâm Xuyên vương Hạ Chí cần cù công chính, thân phận tôn quý, lập làm thái tử, sau này nên vì quốc gia mà góp thần mặc dù đều đã biết trước tin này, nhưng buổi thượng triều hôm nay, chính mắt thấy Tuyên đế được xác lập địa vị cao như thế, thật làm cho bọn họ kinh ngạc một phen. Chỉ có một mình Tuyên đế lại không hề cảm giác gì, chỉ thản nhiên ngồi đó, nhìn ngai vàng chính mình từng ngồi qua vạn người mà dưới một người có cái gì hay ho, trở thành chủ nhân của thiên hạ này mới là mục tiêu của hắn. Đời này, hắn muốn ngồi vào vị trí kia sớm đại thượng triều diễn ra lâu hơn mọi khi, Tuyên đế đứng một hồi, trên đầu liền toát ra một tầng mồ hôi, dưới chân cũng thấy có chút không xong, vạt dưới y phục có chút run run, như đứng ở nơi có gió đế cũng nhìn ra tình trạng của hắn không tốt, thấp giọng phân phó Lý Đức lấy một chiếc ghế cho hắn ngồi, lại dâng lên một ly trà sâm giúp hắn giải lao. Đãi ngộ như vậy trước giờ chưa từng có, chúng thần lại muốn lấy lòng Thành đế, liên tiếp thổi phồng huynh đệ tình thâm, là điển hình của thiên cổ minh quân. Những lời này quả thực oanh tạc đến Tuyên đế chết đế ngồi phía trên mỉm cười nhận tán dương của bá quan văn võ, Tuyên đế ngồi phía dưới tức giận đến cả người phát run, ly trà sâm hơn phân nửa bị làm đổ đến trên mặt hắn còn chưa chính thức trải qua đại lễ sắc phong, không thể lấy cớ ở lại bên cạnh, Thành đế cũng không thể công khai giữ hắn ngày ngày trong cung, đến buổi tối sau cung yến liền để hắn về vương khi về phủ, việc đầu tiên quan trọng nhất vẫn là tắm rửa. Trong lúc tắm, Tuyên đế nhìn đến dấu vết đỏ đỏ tím tím trên người, nghĩ tới bộ dáng kia của chính mình, trong lòng càng phiền muộn, hung hăng đập một phát lên mặt nước, làm cho mặt nước dao động, sóng nước văng tung tóe, tầm mắt cũng sớm bị hơi nước làm cho mơ ngoài tiểu thái giám nghe động tĩnh của hắn không đúng, đứng ở cửa thấp giọng hỏi hắn muốn hay không cho người tiến vào hầu đế đem người mắng không cho vào, chính mình tự chà rửa một hồi, xong liền để cả người ướt đẫm mà bước ra ngoài, không thèm lau khô tóc, cầm lấy gương tự soi đến trên da trên quả nhiên có một hàng dấu vết yêu dã, kéo dài đến tận sau gáy, nơi không nhìn tới được. Hắn lại đem gương đặt ở bên gáy, ngoái đầu lại mà nhìn xem phía sau. Còn chưa kịp nhìn rõ ràng chính mình, trong gương đã hiện ra một bóng người đứng ngay bên cửa phải là thích khách đó chứ? Tuyên đế trong lòng vừa nghĩ đến, liền nhanh chóng đem gương bảo vệ trước ngực, quay đầu nhìn về phía cửa sổ, nhưng người đã không thấy đâu. Ngay thời khắc hắn quay đầu, người nọ đã vô thanh vô tức đi đến trước mặt nhìn trong gương không rõ diện mạo, nay khoảng cách gần như vậy liền nhìn thấy rõ ràng, một gương mặt quen thuộc bên trong lại lộ ra chút xa lạ, chính là Chu không phải thích khách……. nhưng cũng chẳng tốt đẹp gì! Hắn cả người không có lấy mảnh vải, thân mình đầy dấu vết xấu hổ đều lộ ra bên ngoài. Hơn nữa Chu Huyên làm thế nào mà vào được đến đây, thị vệ bên ngoài đều chết hết cả rồi sao? Dù cho không ngăn được người tiến vào, thì cũng phải cản y ở trong phòng khách, chờ hắn đổi quần áo đàng hoàng rồi mới bước ra gặp người chứ!Tuyên đế vội vàng mặc vào nội y, che đi dấu vết không muốn người thấy. Chu Huyên gắt gao đứng ở chỗ đó không nhúc nhích, hai mắt chăm chăm dán vào vùng da thịt bị lộ ra ngoài của Tuyên đế, âm tình bất định nhìn đủ loại dấu vết ái muội ẩn hiện sau lớp nội y mỏng đến khi Tuyên đế phục hồi tinh thần, quát bảo y đi ra ngoài, y mới bước lên một bước, giữ chặt tay áo Tuyên đế, hạ giọng nói “Vương gia, hôm nay lúc thượng triều ta nhìn thấy sắc mặt ngươi tái nhợt, thân hình không xong… Ngày ấy ngươi tới gặp riêng ta, chính là vì chuyện thế này phải không? Đáng tiếc ta lại ngu dốt đến tận bây giờ……”Tuyên đế bị y nhìn ra sự việc, xấu hổ trong lòng, dùng lực phẩy tay áo một cái, lùi lại vài bước, đụng mạnh vào thùng nước tắm. Thị vệ bên ngoài nghe động hỏi hắn xảy ra chuyện gì, trong đầu hắn vẫn còn vài tia lý trí, mở miệng nói “Các ngươi đều lui ra xa, đem viện môn bảo vệ cho tốt. Ta ở nơi này mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng không cho phép có người bước vào!”Dặn dò thị vệ xong, lại xoay người đi đến bên cạnh bình phong, lấy xuống quần áo mặc lên người. Cũng không thèm để ý mặc có đúng không, lung tung thắt đai lưng thành một nùi, đối với Chu Huyên cười lạnh nói “Ngươi đều thấy cả rồi đó, ta nay…… chính là địa vị như vậy, nếu ngươi thấy ta không có tư cách đăng cơ xưng đế, ta cũng không cưỡng cầu ngươi, dù sao ta……”Nếu Chu Huyên hiện tại khinh thường hắn, muốn cùng hắn mỗi người một ngả… Tuyên đế lại nghĩ tới năm đó tự tay mình đưa y lên đoạn đầu đài, vậy thì nếu kiếp này y cùng hắn đạo bất đồng, cũng chỉ có thể là do báo Huyên đưa tay đè lại miệng hắn, cắn răng oán hận nói “Ngươi cùng y đều do tiên hoàng sinh ra, y chẳng lẽ không quan tâm đến luân thường đạo đức, không sợ người trong thiên hạ thóa mạ hay sao!”Tuyên đế cúi đầu không đáp, đem y hung hăng đẩy ra ngoài, quay đầu hướng vào sau bình phong mà đi. Chu Huyên tùy tay cầm lấy khăn tắm đi theo phía sau, vài bước liền đuổi kịp Tuyên đế, đem tóc của hắn kéo ra khỏi quần áo, cầm khăn thay hắn lau đế khoanh tay đứng ở trong phòng, thân hình thẳng tắp, đầu lại hơi cúi xuống. Chu Huyên đứng quá gần hắn, chỉ cách vài phân liền có thể dán đến sau lưng, ánh đèn đem thân ảnh của hai người chiếu đến trên mặt đất, vô tình chồng lên nhau tạo thành một tác của Chu Huyên dần dần chậm lại, tinh thần tựa hồ bị cái bóng đen kia chặt chẽ hút lấy, dán mắt nhìn hồi lâu. Tuyên đế tâm tư cũng thoáng bình tĩnh trở lại, như trước cúi đầu hỏi “Ngươi hôm nay sao lại đến phủ của ta, có bị người khác nhìn thấy không?”Chu Huyên giật mình hoàn hồn, liên tục lắc đầu nói “Ta lúc ở trên triều thấy ngươi thần sắc không được tốt, sợ ngươi bị ám hại, cho nên sau khi hồi phủ liền đến thăm ngươi. Ta là tự mình đi, lúc đến phủ ngươi cũng là trèo tường mà vào, vẫn chưa kinh động bất luận kẻ nào, ngươi cứ yên tâm.”Y nói hai ba câu, thấy không khí giảm bớt căng thẳng, liền ấn Tuyên đế ngồi xuống, cầm lấy lược trên bàn thay hắn chải tóc, đem một đầu tóc dài đến trong lòng bàn tay, muốn thay hắn buộc lên. Một mặt thay hắn chải chuốt, mặt kia lại nói đến chuyện đâu đâu “Ngươi không nên tự mình làm mấy thứ này, thời điểm không tốt liền kêu bọn thái giám đến…… vẫn là để ta thay ngươi sửa sang lại mặt mày tóc tai……”Tuyên đế đem chiếc gương bạc viền hoa văn tinh xảo ấn ngã xuống trên bàn, đem hai tay che lại khuôn mặt, thấp giọng hỏi “A Huyên, ngươi quả thật không ghét bỏ ta sao?”Chu Huyên tay run lên, một đầu tóc dài liền theo bàn tay y trượt xuống, như thác nước xỏa tung trên lưng Tuyên đế. Bóng hình lạnh lẽo cô độc trước mắt khiến cho đáy lòng Chu Huyên cũng sinh đau khổ. Hắn nhẹ nhàng than một tiếng “Lâm Xuyên”, lại đem một đầu tóc dài kia buộc lên, dùng dây buộc tóc nghiêm chỉnh buộc sau khi được buộc gọn gàng liền làm lộ ra da thịt trắng trẻo, trên đó điểm đầy những dấu vết tím đỏ, như lạc mai trong tuyết, khiến người khác phải kinh hãi rùng mình. Chu Huyên rốt cuộc không thể nhẫn nhịn, ngón tay khẽ run, một đường từ trên tóc Tuyên đế rơi xuống, gắt gao nắm lấy vạt áo, hô hấp như bị đình chỉ, không thốt nên đế thấy y đã buộc xong tóc, liền chỉ vào một bên ghế nói “A Huyên nếu còn muốn theo ta, thì liền ngồi xuống, chúng ta cùng thương lượng đại kế, nếu không muốn liền đi đi.”Chu Huyên theo tay hắn chỉ mà ngồi xuống, vừa ngước mắt nhìn, liền thấy quần áo phía trước của Tuyên đế lộn xộn một mảng, mím môi, cuối cùng không chịu nổi nói “Quần áo của ngươi còn không có mặc tốt, để ta thay ngươi sửa sang lại một chút.”Tuyên đế giờ mới để ý, lúc nãy vội vàng quần áo đều mặc không đúng quy tắc, liền muốn tự mình tháo ra đai lưng chỉnh sửa lại. Đai lưng và quần áo cùng quấn vào một chỗ rối tinh rối mù, khiến hắn càng khẩn trương tháo lại càng lộn Huyên không chịu nỗi đứng dậy đi tới bên cạnh hắn, linh hoạt tháo ra một nút thắt, hai ba cái liền cởi ra được đai lưng, nhìn Tuyên đế nói “Ngươi không thông thạo việc này, vẫn là để ta giúp ngươi đi.”Cũng không chờ Tuyên đế đồng ý, y liền đem vạt áo còn lại chỉnh sửa, bàn tay trong lúc vô tình cách lớp quần áo cọ vào đầu nhũ bị sưng lên của Tuyên đế. Tuyên đế nhất thời không kịp phòng bị, đau đến cúi đầu rên rỉ ra tiếng, đẩy ra tay của y, chính mình chỉnh lại vạt áo, đưa lưng về phía y nói “Ta tự mình làm, ngươi…… nói chính sự trước đi.”Chu Huyên làm sao còn muốn nói đến chính sự, Tuyên đế chính là chính sự của y. Y hít sâu một hơi, khàn khàn hỏi “Lâm Xuyên, Thành đế phong ngươi làm thái tử, muốn ngươi vào ở tại Cảnh Phúc điện, cũng là vì thế này ?”Sắc mặt Tuyên đế lại thay đổi vài phần, lạnh lùng hỏi “Chu Huyên, ngươi xem thường ta sao? Cho rằng ta bị người ngủ qua, liền giống như đàn bà, đầu óc chỉ toàn nghĩ về chuyện đó?”“Không, ta như thế nào lại……” Chu Huyên đột nhiên đứng lên, ôm chặt lấy hắn từ phía sau đế thân thể còn chưa được nghỉ ngơi hồi phục, bị Chu Huyên gắt gao ôm lấy như vậy, cơ hồ liền muốn xụi lơ trong cái ôm ấp ấy. Chu Huyên cảm thấy cả người hắn run lên từng đợt, nhiệt độ cợ thể tỏa ra xuyên qua lớp quần áo truyền tới trên người mình. Không khỏi càng mạnh mẽ ôm lấy, vùi đầu vào mái tóc của hắn, nhẹ nhàng ngửi lấy hương thơm quẩn quanh trên người y đoan chính chạm đến ngực của Tuyên đế, cảm thấy da thịt mềm mại mịn màng, phía dưới ẩn hiện một chút cơ bắp, khiến người ôm không đành lòng buông tay. Tuyên đế tại trong lòng y cúi đầu thở hổn hển, hoàn toàn vô lực đem lưng tựa vào trên người đôi tay trầm ổn mà hữu lực vươn ra cầm chặt lấy hai cổ tay đế phảng phất đã mệt mỏi cùng cực, lại phảng phất bị hấp dẫn bởi hơi thở của tình dục, dựa vào trên người y hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói ra lời tự đáy lòng “Chu Huyên, ngươi cùng với tên hôn quân kia cũng giống nhau sao? Nếu đúng là như vậy, ta hà tất tìm tới ngươi? Ít nhất y hiện nay là chủ của thiên hạ, làm luyến sủng của y, ta còn có thể có được vài phần chỗ tốt.”Một câu nói của Tuyên đế khiến Chu Huyên như bị sét đánh, tâm cũng lạnh xuống, buông ra hai cánh tay đang ôm ấp. Y nhìn Tuyên đế cả người khẽ run, cầm quần áo phủ lên một lớp lại một lớp, ẩn ẩn thấy được thân thể trước mặt gầy gò đi nhiều so với trước kia, càng có thêm chỗ động lòng người mà trước nay y chưa bao giờ nghĩ nhịn không được vươn tay nắm chặt một góc áo của Tuyên đế, tại sau lưng Tuyên đế thấp giọng nói “Ngươi dọn vào Cảnh Phúc điện trước, ta nhất định vì ngươi giết hôn quân. Chỉ là Lâm Xuyên, lời hứa hẹn lúc trước của ngươi có còn tính không?”Hứa hẹn? Tuyên đế ngừng tay, suy tư một hồi. Hắn đối với Chu Huyên hứa qua cái gì a? Đúng rồi, chắc là chỉ cần y không tạo phản, mình liền không từ bỏ y. Vì thế Tuyên đế xoay người lại, đối diện với Chu Huyên nói “Thiên tử không nói đùa, chỉ cần A Huyên giúp ta giành được ngôi vị, ta tất nhiên sẽ không vi phạm lời thề, nếu không sẽ bị quỷ thần……”Chu Huyên che lại miệng hắn, khóe môi hơi nhếch lên “Không cần thề, chỉ cần trong lòng chúng ta đều hiểu là được. Ta vì ngươi tạo phản, ngươi phải cùng ta…… vĩnh không phân phụ.*”[*vĩnh viễn không phân ly và cô phụ nhau.]
bệ hạ nhận mệnh đi